Việt Báo

ĐỜI SỐNG

Ngày này 2 năm trước, bóng đá Việt Nam ngập trong nước mắt chia tay một huyền thoại

Đã tròn 2 năm trôi qua. Đến bây giờ hẳn nhiều NHM vẫn chưa thể quên được kỳ AFF Cup 2016 đó. Một giải đấu để lại nhiều nỗi đau và mất mát cho bóng đá Việt Nam.

Mỹ Đình 07/12/2016

AFF Cup 2016, Việt Nam dưới thời HLV Hữu Thắng vào đến bán kết không quá khó khăn. Ngày 07/12/2016, 120 phút trong trận lượt về ở Mỹ Đình là những ký ức khó quên nhất với các CĐV. Cảnh Công Vinh rơm rớm khi hát Quốc ca dường như đã báo hiệu trước một điều gì đó.

Một trận cầu cảm xúc, có đủ các yếu tố gay cấn từ thẻ vàng, thẻ đỏ, penalty… Bàn thắng của Vũ Minh Tuấn năm đó đã khiến không biết bao nhiêu người vỡ òa nức nở. Thế nhưng, phép màu không có quá nhiều. ĐT Việt Nam vẫn dừng chân với kết quả chung cuộc thua 2-3 sau 2 lượt trận.

Hình ảnh Quế Ngọc Hải khóc nức nở, trên người vẫn là chiếc áo của thủ môn Nguyên Mạnh ám ảnh đến tận bây giờ. Không chỉ Hải Quế, rất nhiều cầu thủ gục xuống sân trong nước mắt khi tiếng còi chung cuộc vang lên. Xuân Trường từng nói, đó là giải đấu anh nhớ nhất và cũng là lần duy nhất tiền vệ này khóc trên sân.

Trong phòng thay đồ tối hôm đó, Công Vinh và Thành Lương ôm lấy HLV Hữu Thắng và từng đồng đội để nói lời chia tay. Toàn đội khóc như mưa tạm biệt đội trưởng và đội phó. Sáng hôm sau, 08/12/2016, thông tin Công Vinh giải nghệ, Thành Lương từ giã đội tuyển ngập tràn trên các phương tiện truyền thông. Tiền đạo hàng đầu cũng viết một đoạn tâm thư gửi đến NHM trên trang cá nhân.

“Làng bóng Việt Nam” khi ấy chìm vào im lặng. Nỗi đau bị loại khỏi bán kết còn chưa kịp nguôi ngoai, chúng ta lại nhận thêm thông tin CV9 “treo giày”. Giải đấu năm đó kết thúc bằng nước mắt, HLV Hữu Thắng khóc, cầu thủ khóc và NHM còn khóc nhiều hơn…

Lời tạm biệt của một huyền thoại

Lê Công Vinh – chân sút ghi nhiều bàn thắng nhất lịch sử bóng đá Việt Nam, người hùng mang về chức vô địch AFF Cup 2008 đã chính thức giã từ sự nghiệp cầu thủ. Cuộc chia tay đó để lại nhiều sự tiếc nuối cho cả hai bên. Dù đã được chuẩn bị trước nhưng vẫn chẳng hề dễ chấp nhận.

Trên thế giới, khi một tên tuổi lớn của ĐTQG giải nghệ, sẽ có một trận đấu tôn vinh với một đối thủ vừa tầm. Cầu thủ đó sẽ được đeo băng đội trưởng, được tạo mọi điều kiện để nói lời chia tay với sân cỏ và NHM. Nhưng Công Vinh, người làm nên điều diệu kỳ cho bóng đá Việt Nam lại chẳng có buổi lễ hay trận đấu nào như thế cả. Anh ra đi trong sự tranh cãi. Người thông cảm thì gửi lời chia sẻ, động viên. Kẻ ganh ghét vẫn chẳng tiếc buông lời mỉa mai, đay nghiến…

Có lẽ chúng ta nên đặt câu hỏi, liệu NHM đã thực sự công bằng với Vinh? Người ta nói anh “ăn may” mà không hiểu rằng chẳng ai “ăn may” mãi được trong bóng đá. Với những gì đã cống hiến cho ĐT Việt Nam, Công Vinh xứng đáng được xem là huyền thoại.

Cho đến bây giờ, vẫn chẳng ai thay thế được vị trí của anh. Công Phượng – đàn em được kỳ vọng nhiều nhất vẫn chưa cho thấy sự yên tâm nhất định. Hàng công với những gương mặt trẻ, đầy kỹ thuật và được lòng NHM vẫn chẳng có ai mang về nhiều bàn thắng như Công Vinh.

2 năm sau khi CV9 giải nghệ, bóng đá Việt Nam trải qua nhiều thăng trầm. Chúng ta có được nhiều thành tích mới, có lứa cầu thủ chất lượng hơn. Nhưng chẳng phải người ta vẫn đang đi tìm chức vô địch thứ 2, chức vô địch ngày ấy Công Vinh góp công lớn mang về hay sao?

BÀI ĐẶC BIỆT