Việt Báo

MẸ & BÉ

Cha mẹ biết “nhẫn tâm” con cái mới hạnh phúc, thành đạt!

Chỉ có những bà mẹ “nhẫn tâm” mới có thể biến con trở thành viên kim cương! Cảm ngộ của người mẹ dưới đây đã làm cảm động rất nhiều người.

Bức tâm thư của một người mẹ

Con trai, hôm nay con lại giả vờ như không có việc gì mà ám thị cho mẹ rằng gần đây giá nhà lại leo thang. Nếu không hành động sớm thì sau này có thể ngay cả một cái phòng nhỏ trú chân con cũng không có. Mẹ chỉ lãng đạm nhìn con một cái, cuối cùng thì không giống như con hy vọng rằng mẹ sẽ nói: “Mẹ sẽ mua nhà cho con”.

Con im lặng lúng túng, rồi đứng phắt dậy, giận đùng đùng buông bát đũa xuống, đập cửa uỳnh một cái rồi đi mất. Mẹ nhìn bóng con khuất dần qua khung cửa sổ, dáng con mảnh khảnh, lười nhác và có một chút tùy tiện. Con vẫn muốn núp mãi trong lòng cha mẹ, mãi không chịu trưởng thành.

Nhưng, con trai thân yêu, con đã 25 tuổi rồi. Con đã có một công việc ổn định, có một người bạn gái cần phải chở che. Còn có cha mẹ đang già đi từng ngày, cần con chăm sóc. Lẽ nào những điều này không đủ giúp con trưởng thành, khiến con có thể thực sự thoát khỏi đôi cánh của cha mẹ, buông bỏ tính lười nhác, dựa dẫm, mà tự gánh vác trách nhiệm của một người trưởng thành cần gánh vác hay sao?

Còn nhớ, ngay từ khi còn rất nhỏ, con đã quen với việc hễ có việc gì là lại tìm mẹ. Con thường nói:. “Mẹ ơi, quần áo con bẩn rồi, mẹ giặt giúp con nhé”, “Mẹ ơi, ngày mai chúng con đi dã ngoại, mẹ giúp cho chuẩn bị hành lý nhé”, “Mẹ ơi, bạn gái con thích ăn sườn chua ngọt, mẹ nhớ làm cho cô ấy nhé”.

Biết bao lâu nay mẹ đã quen với những lời dặn dò của con. Mẹ cứ nghĩ rằng, mỗi lần mẹ đối xử tốt với con hơn thì con sẽ ghi nhớ. Sau này khi cha mẹ già đi, có thể nhận được sự quan tâm và che chở chu đáo như vậy của con. Còn mẹ và cha con, cũng đã dành dụm từng đồng, mở cho con một tài khoản ở ngân hàng, để một ngày nào đó, khi con đã có gia đình của mình, con có thể rút số tiền đó ra, coi như là một sự giúp đỡ thiết thực của cha mẹ.

Nhưng hôm nay, mẹ mới phát hiện ra rằng, cách mẹ hy sinh tất cả vì con không hề dưỡng thành một đứa con biết trân quý mà cha mẹ mong muốn. Ngược lại còn tạo ra một đứa con bị xã hội vứt bỏ với đôi cánh bị thui chột và ý chí mai một trầm trọng. Cha mẹ càng yêu con, càng dung túng, con lại càng dựa dẫm và vòi vĩnh cha mẹ, sự ích kỷ và lười nhác sâu trong đáy lòng con lại càng sinh sôi nảy nở không ngừng…

Năm ấy con 5 tuổi, con muốn mẹ dọn dẹp đồ chơi con bày đầy trên sàn nhà. Năm con 10 tuổi, nhìn thấy đôi giày da sang trọng trên chân người bạn học, con đã khóc và mẹ cũng phải mua cho con một đôi như thế. Năm con 15 tuổi, con viết thư tình cho một cô bạn cùng lớp rằng: “Mẹ của tớ quen biết rất nhiều người, ai mà bắt nạt cậu, thì cứ bảo tớ một câu”. Năm con 20 tuổi, con học đại học, mỗi lần gọi điện thoại về con lại thường oán trách rằng cơm canh ở nhà ăn quá chán.

Đến nay, hàng ngày con ăn cơm ở nhà, lại còn thường xuyên dẫn bạn gái về. Mẹ vừa phải làm việc, vừa phải chạy ngược chạy xuôi chuẩn bị cơm canh cho các con ngày ba bữa. Cứ bận rộn quay cuồng, khiến mẹ chẳng thể nặn được một nụ cười trên môi.

Cuối cùng mẹ cũng phải thừa nhận rằng, 25 năm qua, mẹ nuông chiều con quá mức. Đây là điều sai lầm nhất trong cuộc đời của mẹ!

Con trai yêu quý, mẹ đành phải nhẫn tâm nói cho con biết rằng: Trước kia cuộc sống của con và mẹ như sợi dây xoắn chặt vào nhau, không thể tách rời. Nhưng sau ngày hôm nay mẹ sẽ không hỏi han gì thêm về con đường sau này của con nữa.

Mẹ cũng xin con, giống với những người đàn ông đã trưởng thành, hãy dọn ra khỏi căn nhà của cha mẹ, dùng chính những đồng tiền của mình mà thuê phòng ở riêng. Mẹ sẽ động viên và dành dũng khí cho con, nhưng mẹ sẽ không giúp con thêm bất cứ một đồng một cắc nào nữa.

Con trai à, mẹ rất xin lỗi, mẹ không nên yêu con theo cách này. Còn con, con cũng nên tự thấy xấu hổ vì những gì mình đã làm. Vậy nên mẹ con mình cùng tha thứ cho nhau và bắt đầu làm lại từ đầu.

“Tình mẹ trong xã hội Á Đông” rốt cuộc đang có vấn đề gì vậy?

Mẹ tin rằng, tình yêu của mẹ dành cho con cái luôn xếp thứ nhất, thứ nhì trên thế giới này. Từ khi con lẫm chẫm vào lớp mầm non, tới khi học tiểu học, lên trung học, vào đại học và tìm việc, kết hôn, sinh con, không có giây phút nào mẹ không lo lắng về con. Nhưng có lẽ mẹ đã quá bao bọc mà không cho con có cơ hội đối diện với cuộc sống bằng chính đôi cánh của mình.

BÀI ĐẶC BIỆT