Việt Báo

MẸ & BÉ

Cha mẹ biết “nhẫn tâm” con cái mới hạnh phúc, thành đạt!

Salad vốn cũng như vậy. Cô ấy là con cháu đời sau của người Do Thái, sinh ra ở Thượng Hải. Cô sinh được 2 trai, 1 gái. Sau này Salad ly hôn, dẫn theo 3 đứa trẻ chuyển tới Israel. Ban đầu khi tới Israel, Salad phải bán nem rán mưu sinh.

Lúc đó Salad vẫn quen với tư duy giáo dục của những bà mẹ truyền thống Á Đông: Dù mình vất vả thế nào cũng không được để con cái phải khổ. Thế là hàng ngày cô đưa bọn trẻ đi học, sau đó một mình bận rộn lo liệu cơm canh. Bọn trẻ vây quanh lò sưởi ấm áp chờ đợi mẹ chúng bê cơm canh lên bàn… Yêu cầu duy nhất của cô với bọn trẻ là: “Chỉ cần các con thi đỗ đại học là được”.

Nhưng kỳ lạ là thấy mẹ đầu tắt mặt tối chúng cũng dửng dưng như không. Đôi khi còn chê món này hơn mặn, món kia không vừa ý, có khi còn hờn dỗi bỏ cơm. Ăn xong là chúng khoanh chân ngồi trước màn hình xem ti vi. Chúng coi tình yêu của Salad dành cho mình là điều đương nhiên. Đôi khi Salad cũng phải giật mình vì sự ích kỷ và ỷ lại thái quá của bọn trẻ.

Tình cảnh này cứ kéo dài suốt một thời gian. Cuối cùng một bà thím bên nhà hàng xóm nhìn không thuận mắt. Một hôm, bà tới nói với mấy bọn trẻ của Salad rằng: “Các cháu đã lớn rồi, cũng nên học cách giúp đỡ mẹ mình một chút. Đừng chỉ ngồi nhìn mẹ con chạy đi chạy lại như vậy, còn mình thì giống như thứ đồ bỏ đi ấy”. Sau đó bà thím này rất bất bình hét lên với Salad rằng: “Em đừng nghĩ là sinh ra con thì em đã là mẹ của chúng. Em thích chiều chuộng thế nào thì chiều chuộng thế nấy. Em làm vậy không phải là yêu con đâu, mà là đang hại con đấy!”

Sau này Salad mới phát hiện ra rằng trong những gia đình người Israel, con cái nhất loạt đều phải chung tay làm việc nhà. Hơn nữa những đứa trẻ trong các gia đình càng giàu có thì cha mẹ chúng lại càng đẩy chúng ra khỏi cửa nhà để chúng tự mình nếm trải cuộc sống gian khổ. Vậy là Salad đã thành khẩn tiếp thu ý kiến của bà thím nhà hàng xóm.

Cô treo giải để bọn trẻ giúp cô bán nem rán, bán được một cái nem rán sẽ được tặng 20% hoa hồng. Trong khi bán nem những đứa trẻ cũng học được kỹ năng giao tiếp với người lạ. Salad còn kẻ một bảng trực nhật, treo ngay ngắn trên tường. Bảng đó quy định ai sẽ giặt quần áo, nấu cơm, quét dọn phòng vào ngày nào.

Sau khi thông qua “cuộc họp gia đình” mọi người đều nhất trí và quyết định thành lập “Trưởng ban trực nhật” và quy định nhiệm vụ của “Trưởng ban trực ban”. Cậu con trai cả của Salad sẽ đảm nhiệm vai trò “Trưởng ban trực nhật” vào ngày đầu tiên. Mới sáng cậu đã lau nhà xong xuôi và còn mua mỳ tôm, nấu đồ ăn sáng cho mọi người. Cậu còn tuyên bố tối nay sẽ ăn cải thảo sào và một món canh rau.

Nhờ có ba người con luân phiên trực nhật, nên mỗi sáng chủ nhật Salad đều được ngủ nướng thêm một chút. Còn đứa con hôm đó phụ trách trực ban sẽ lấy sữa chua, bánh mỳ, rồi rán thêm quả trứng gà, sau đó dọn bữa sáng tinh tươm ra bàn.

Sau một thời gian, Salad phát hiện ra những đứa con của mình đã đổi khác. Chúng không chỉ biết tự chăm sóc mình mà còn biết quan tâm, san sẻ với người khác. Salad về tới nhà là chúng chạy tới hỏi han. Thấy khuôn mặt cô lộ vẻ mệt mỏi là chúng bảo cô vào phòng nghỉ ngơi, để mình tự lo liệu.

Cô cũng chia sẻ với con cái những khó khăn về tài chính mà cả gia đình phải đối mặt. Dẫu chúng còn nhỏ, cũng chẳng thể đỡ đần được bao nhiêu, nhưng chúng biết yêu thương và trân trọng những gì mình đang có.

Thi thoảng bốn mẹ con ngồi quanh mâm cơm, Salad hỏi sau này lớn lên các con có chăm sóc cho mẹ không. Cả ba đứa thi nhau tưởng tượng ra đủ mọi viễn cảnh. Cậu cả nói: “Sau này con sẽ mua cho mẹ một ngôi nhà thật to, một khuôn viên thật đẹp và thuê người chăm sóc nhà cửa, vườn tược để mẹ có thể nghỉ ngơi”. Cậu hai cướp lời: “Con sẽ mua một chiếc xe thật đẹp, chở mẹ đi bất cứ nơi nào mẹ muốn, và ăn những món ngon nhất trên đời!”.

Cô út giật giật áo Salad, cong cái môi đỏ chót lên nói: “Con sẽ làm thật nhiều việc tốt giúp đỡ những bạn nghèo. Con sẽ tặng búp bê và kẹo mút cho các bạn ấy. Con sẽ kể cho các bạn ấy biết rằng mẹ của con tuyệt vời như thế nào”. Bất giác đôi mắt Salad trở nên long lanh, cô cố kìm nén sự xúc động để những giọt nước mắt hạnh phúc không rớt xuống.

BÀI ĐẶC BIỆT