Việt Báo

SƯU TẦM

Chỉ cần thường xuyên tiêu tiền thì mọi phiền não sẻ giảm bớt 80%, IQ và EQ sẻ được nâng cao

Thật ra không có tiêu chuẩn đúng – sai cho việc tiêu tiền, nhưng khi bạn dồn tiền cho việc này, bạn sẽ thiếu tiền làm việc khác.

Một năm sắp kết thúc, cũng là lúc mọi người bắt đầu nhìn lại, đặt câu hỏi “một năm qua, mình đã làm được những gì”, “năm tới sẽ ra sao?”. Bạn có nghĩ rằng thời gian trôi qua, bạn sẽ ngày càng gần ước mơ của mình? Thời gian chẳng thể thay đổi điều gì nếu chính bạn không thay đổi. Không tin bạn có thể tự kiểm nghiệm. 

Khi còn đi làm, người ngồi cạnh tôi là một đồng nghiệp nữ hè năm nào cũng đưa gia đình con cái đi du lịch nước ngoài vài tháng trời. Nghỉ phép không đủ, cô ấy xin thêm phép trừ vào lương.

Mỗi đợt du lịch cũng mất ít nhất vài triệu, nhiều thì hơn trăm triệu, nên chúng tôi gọi cô ấy là đại gia. Đi chơi về “đại gia” đều phân phát quà cho mọi người, chúng tôi đùa: “Chắc chị nhiều tiền lắm”. Cô ấy nói: “Tôi không nhiều tiền nhưng sẵn lòng chi”.

Câu nói ấy để lại cho tôi ấn tượng sâu sắc, đa số mọi người đều không thiếu tiền, chỉ là cách chi tiêu khác nhau. Có người sẵn lòng bỏ ra bạc triệu để mua túi, nhưng lại có người mua giáo trình.

Bạn tiêu tiền như thế nào, bạn sẽ có cuộc sống như thế.

Lúc mới đi làm, hướng dẫn tôi là một nữ đồng nghiệp độ 26, 27 tuổi, có ba, bốn năm kinh nghiệm. Cô ấy rất giản dị, lúc nào cũng chỉ quần đen, áo trắng, giày da đen. Ngày nào cô ấy cũng mang cơm đi, hoặc ăn các đồ ăn nhanh… Rất hiếm khi thấy cô ấy đi ăn ở các nhà hàng lịch lãm cùng đồng nghiệp.

Vì là cấp trên của tôi, nên tôi có cơ hội tiếp xúc với cô ấy khá nhiều. Tôi nhận ra, cô ấy rất chuyên tâm vào công việc, tỉ mỉ đến từng chi tiết. Buổi tối, cô ấy một mình tăng ca tới rất muộn mới về, thậm chí cuối tuần cô ấy cũng tranh thủ thời gian làm thêm. Nghe người khác xì xào sau lưng cô ấy, tôi cũng cảm thấy lạ, sao cô ấy còn trẻ thế mà chẳng phấn son yêu đương đi, nghiêm túc thế làm gì.

Không lâu sau, tôi trở thành nhân viên chính thức, cũng là lúc cô ấy nhận được thư mời từ một công ty lớn của Mỹ. Các đồng nghiệp nói, mấy năm nay cô ấy kiếm được cả triệu, dành dụm để sang Mỹ học MBA. Thời gian sau chúng tôi không còn liên lạc nữa. Một lần tình cờ tôi thấy cô ấy ở Linked in, được biết cô ấy đã có hai con một trai một gái và nay là phó Tổng giám đốc một công ty đầu tư nổi tiếng.

Một cô bạn khác của tôi, Anh Thư, quen nhau đã 15 năm, kể từ ngày còn học cấp ba. Khi ấy Anh Thư vừa đen, vừa béo, hằng ngày chẳng chịu học hành cứ ngồi đầu giường tôi cắn hạt dưa. Đến đại học năm ba thì cô ấy sang Nhật Bản du học rồi ở lại đó sinh sống. Đến nay, dù đã mở hai nhà hàng ở Nhật, nhưng cô ấy vẫn thích nhất là mua sắm mỹ phẩm, túi xách, quần áo… Rất nhiều người khen cô ấy xinh đẹp. Anh Thư nói với tôi: “Không hiểu sao người nhà mình rất thích mua nhà, không phải mình không có tiền mua nhà, mà mình thích mua sắm quần áo, mỹ phẩm hơn”.

Bạn tôi nay đã trở thành đại mỹ nhân vừa trắng trẻo, xinh đẹp lại giàu có. Tuy hơn 30 tuổi nhưng đi đến đâu hào quang sáng chói đến đó, ai ai cũng phải ngước nhìn. Thỉnh thoảng lại lục lại ảnh hồi nhỏ mới thấy cô ấy khác hoàn toàn, giống như phẫu thuật thẩm mỹ vậy. Thật ra, cô ấy biết cách tiêu tiền để làm đẹp cho bản thân thôi, phẫu thuật thẩm mỹ cũng chẳng được như vậy.

Chúng ta vẫn hay thở dài khi thấy người khác tiêu tiền không tiếc tay, thật ra họ không quá giàu có, chỉ là họ thích tiêu tiền vào việc đó mà thôi. Có người thích mua nhà dù đã có nhiều nhà đẹp; có người thích đi du lịch, còn trẻ nhưng đã đi khắp thế giới; có người thích đọc sách, trong nhà chứa rất nhiều cuốn sách họ yêu thích.

Thật ra không có tiêu chuẩn đúng – sai cho việc tiêu tiền, nhưng khi bạn dồn tiền cho việc này, bạn sẽ thiếu tiền làm việc khác. Việc bạn đầu tư tiền vào đâu sẽ quyết định bạn trở thành con người như thế nào, sống một cuộc đời ra sao.

Học thì buồn ngủ, mua sách thì kêu nghèo

Lúc nào bạn cũng nói phải học, nhưng cứ cầm sách lên là bắt đầu buồn ngủ, học được một tuần đã thấy mình cao siêu, đọc sách được một tháng là muốn khoe thiên hạ. Việc mua sách lại càng đáng nói. Ăn uống chơi bời dưới 2 triệu còn thấy rẻ, nhưng mua quyển sách chỉ 200 nghìn lại chê đắt.

BÀI ĐẶC BIỆT