Việt Báo

SƯU TẦM

Họ cười tôi vì tôi KHÁC HỌ, tôi cười họ vì họ quá GIỐNG NHAU

Trong cuộc sống, đôi lúc ai cũng giống ai thì khi mình khác biệt với mọi người, mình sẽ trở thành ‘kẻ dị biệt’ vậy. Nhưng con người sinh ra thi mỗi người đều là 1 nguyên bản hoàn toàn khác nhau, không ai giống ai, tại sao lại phải bắt chước ai đó để có cuộc sống không phải của mình ?

Trong chuyện cổ tích Andersen của nhà văn Đan Mạch Hans Christian Andersen nổi tiếng có một câu chuyện kể về một “chú vịt con xấu xí” như sau:

Có một câu chuyện quen thuộc,quả trứng thiên nga bị lẫn vào đống trứng của bầy vịt. Khi các qủa trứng nở ra,xuất hiện một con vật khác biệt với những con vịt còn lại. Nó xấu xí,chậm chạp và nó bị cô lập. Bầy vịt kia xa lánh,chỉ trích,cười cợt,ghẻ lạnh nó. Nó cũng nhận thức được rằng nó khác chúng và thế là nó cũng tự cô lập mình,lúc nào cũng một mình,nghĩ mình vô dụng,cuộc đời của nó có lẽ sẽ chỉ toàn màu xám.

Cho đến cái ngày nó từ con vật xấu xí biến thành một con thiên nga đẹp đẽ,nó tìm được bầy đàn. Bầy vịt kia phải nhìn nó bằng con mắt khác,không thể tin được hoặc ghen tị,hoặc ngưỡng mộ. Nó tỏa sáng bởi vì nó vốn được sinh ra để làm thiên nga.

Hạnh phúc từ đâu đã ập tới bên “chú vịt con xấu xí”: Bầy thiên nga bơi xung quanh nó, và dùng mỏ để hôn nó; bầy thiên nga cùng vui mừng ca ngợi chú chính là con thiên nga xinh đẹp nhất trong bầy. Vì đã từng bị cười nhạo là “vịt con xấu xi”, nên chú thiên nga nhỏ không khỏi vui mừng phát ra những thanh âm hạnh phúc: “Khi tôi còn là một chú vịt con xấu xí, có nằm mơ tôi cũng không bao giờ nghĩ rằng mình sẽ có được hạnh phúc như thế này,” và cuộc đời chú vịt cũng chính là diễn tả chân thực cuộc đời của nhà văn Andersen.

Sau này, mọi người thường dùng cách nói “vịt con xấu xí” để so sánh một người nào đó vì dung mạo bề ngoài của mình có chút khuyết tật nào đó mà bị người khác phân biệt đối xử, nhưng sau này lại có những tài năng xuất chúng và phẩm chất cao quý rạng ngời.

VẬY CÒN BẠN??? Bạn nghĩ mình bình thường? 

Bạn,tôi và họ đều là những con người khác biệt,không một ai giống nhau. Chúng ta sinh ra là để tỏa sáng. Không nhất thiết phải tỏa sáng tầm cỡ thế giới thư Bill Gate,như Steven Job,hay như trong khuôn khổ hình tượng giống ai đó mà ngược lại,BẠN CHỈ CẦN TỎA SÁNG TRONG CHÍNH CUỘC ĐỜI CỦA RIÊNG BẠN.

Đừng vì thấy bản thân mình khác biệt,mình không giỏi toán,văn,hay anh,hoặc bla bla môn gì đấy. Bạn biết không,có thứ nào đó bạn rất giỏi hoặc là bạn chưa nhận ra,hoặc là sự giỏi giang đó chưa bộc lộ mà thôi.

Sống,đừng cố gắng giống ai đó,đừng ép bản thân mình phải đi theo một khuôn mẫu cứng nhắc,nếu bạn làm vậy thì thật có lỗi với bản thân. Hãy là chính mình,là TỐT NHẤT của chính mình,là THẬT NHẤT của chính mình.

Sẽ có thời kì bạn cảm thấy mình giống như một chú vịt lạc loài. Nhưng rất nhanh thôi bạn sẽ hóa thành thiên nga lộng lẫy. Để nó trở thành hiện thực nhé

Đừng vội vàng PHÁN XÉT người khác khi bản thân không hiểu gì về họ.

Mỗi người sống đều có một hoàn cảnh, một số phận khác nhau, người khác sẽ không cách nào hiểu được tường tận. Vậy nên, đừng vội vàng chỉ trích hay phán xét người khác khi không hiểu gì về tình huống chân thực của họ.

 

Có một câu chuyện ngụ ngôn, kể rằng: Có một chú heo, một chú cừu và một chú bò sữa bị nhốt trong một chuồng. Có một lần người chủ bắt chú heo, heo liền lớn tiếng kêu thất thanh và chống cự mãnh liệt.

Cừu và bò sữa không thích tiếng kêu của chú heo nên giận giữ chỉ trích: “Ngươi thật là làm quá, ông chủ mỗi lần đến bắt chúng ta thì chúng ta cũng không kêu to ầm ĩ như ngươi”.

Chú heo nghe xong liền đáp lại: “Việc bắt các anh và bắt tôi là hai việc hoàn toàn khác nhau. Ông chủ bắt các anh chỉ là muốn lấy lông và sữa của các anh, nhưng ông ấy bắt tôi là muốn lấy mạng của tôi, các anh có hiểu không?”.

Cừu và bò sữa nghe xong đều lặng yên không nói được lời nào…

Câu chuyện ngụ ngôn tuy ngắn ngủi và đơn giản nhưng lại rất sâu sắc. Nó nói cho chúng ta biết rằng, người có lập trường không giống nhau, ở vị trí và hoàn cảnh khác nhau thì sẽ rất khó để hiểu được đối phương.

Nếu như chúng ta có thể đứng trên lập trường của người khác để nhìn nhận vấn đề thì có thể lý giải được người khác từ sâu trong nội tâm của mình.

Có một câu chuyện khác như thế này: Một vị bác sĩ sau khi nhận được cuộc điện thoại tiếp nhận một ca phẫu thuật gấp, liền vội vã chạy nhanh nhất đến bệnh viện và thay đổi trang phục.

BÀI ĐẶC BIỆT