Việt Báo

TÂM SỰ

Không phải ai cũng có thể về nhà nếu mất việc vào đợt lây nhiễm dịch này

Bạn nghĩ đơn giản rằng, mất việc rồi và có thể về nhà để ôm lấy gia đình. Không mọi chuyện không đơn giản như thế trong đợt dịch này đâu

Cơn đại dịch Covid mới qua giai đoạn 3 tháng đầu tiên mà đã làm cho vài ngàn người mất việc. Nhiều người chọn cách về nhà để tìm nơi nương náu. Về nhà thì ít nhất là không phải đóng tiền nhà trọ, chi phí sinh hoạt, ví không tiền thì cơm vẫn ăn 3 bữa. Nhưng đâu phải ai cũng may mắn được như vậy. Vì thật ra, nhiều người những lúc này còn chẳng có nhà để về. Hoặc là không đủ dũng khí để về.

Trưởng thành thật ra cũng là một dạng thoả thuận. Khi muốn mọi người công nhận rằng mình đã đủ vững vàng để sống và quyết định cuộc đời bản thân thì cũng phải chấp nhận rằng dù có đường cùng như nào cũng phải tự mà đương đầu lấy. Một câu nói “Con mất việc rồi” sao mà nó khó thế.

25 tuổi đầu, chưa báo đáp gì được cho bố mẹ thì giờ mới bước ra đời một tí lại quay về ăn vạ ông bà bô. Lòng tự trọng dở hơi nhiều khi chẳng cho phép con người ta làm thế. Đại dịch mang đến nỗi khó khăn chung chẳng của riêng ai. Vì vậy không thể làm cái gánh nặng lớn hơn cho người thân mình được.

Khi Hà Nội vắng lặng như tờ, có những người đang nằm bơ vơ nghĩ về ngày mai sẽ ăn gì, sẽ đi xin việc ở đâu, sẽ trả tiền nhà tháng này ra sao, các khoản nợ xoay xở như nào. Trường thành là một cái giá. Mà những lúc hoạn nạn như này người ta mới thấm thía. Sinh ra biết bò, biết đứng, biết đi thì dễ. Nhưng cả quãng đời dài rộng phía trước đứng vững trên đôi của mình mới là thử thách.

“Con mệt rồi, Anh mệt rồi, Em mệt rồi…”

Tất cả đều có thật, tất cả đều không hề làm quá. Nhưng để nói ra lại vô cùng khó khăn.

BÀI ĐẶC BIỆT